Bài viết này tôi xin tặng cho các bạn chưa tham gia Tôi Tài Giỏi…
Có lẽ cái tin TTG đến Việt Nam chẳng có chút gì ảnh hưởng đến tôi cả. Một khóa học vỏn vẹn 3 ngày mà lại ngốn hết cả tháng lương của ba mẹ tôi, lại ở tận Thành phố! Ôi dào! Tôi không điên tham gia nó đâu!
Bẵng đi một thời gian, cái tin thằng Trí chuẩn bị khăn gói lên đường tham gia khóa học đến tai tôi. Rất tự nhiên, tôi nói với chính mình: Nhà người ta giàu, hơn 3 triệu có đáng là bao, bởi vậy xin đi là được. Chậc, nhà mình chẳng mấy dư dả…ngay cả mình còn tiếc số tiền đó huống chi là ba mẹ. Khỏi xin cũng biết không được rồi. Haizz, có gì lên Đại học rồi tính!
Bạn thấy đấy, tôi hầu như chỉ xem TTG như một khóa học bình thường và đắt đỏ! Thế thôi!
Và sau khi Trí trở về, từ cái lần đầu tiên gặp nó-giờ đã là một cử nhân TTG, tôi lập tức thay đổi suy nghĩ về TTG.
Có 1 hành động của nó thật sự làm tôi quá bất ngờ và không thể không nhận ra sự thay đổi bất ngờ và đầy tuyệt vời chỉ sau 3 ngày ngắn ngủi!
Hành động này không những táo bạo mà còn vô cùng liều lĩnh!
Đại loại là Trí muốn tuyên truyền về TTG cho mọi người cùng tham gia và nó cũng đoán được sẽ chẳng ai thèm hưởng ứng khóa học không những đắt, làm mất 3 ngày học chính quy, lại còn cam đoan rất rất nhiều điều không tưởng.
Nó chuẩn bị luôn kế hoạch B: dùng chính kiến thức học được từ TTG truyền đạt cho mọi người.
Thử nghĩ xem ai lại đi tin lời nó và lại “hạ mình” để cho nó dạy!
Nhưng Trí chẳng mảy may lo ngại.
Để chuẩn bị cho kế hoạch “vĩ đại và điên rồ” này, Trí bắt tay vào việc soạn sẵn tờ rơi, với nội dung: “…Mình rất may mắn tham gia TTG, mình rất muốn chia sẽ những thứ thật tuyệt mình đã học được cho các bạn với mức 0 đồng học phí...”
Dĩ nhiên việc làm này của nó phải hoàn toàn bí mật. Thử hỏi cái tin một thằng học sinh nào đó đang ngấm ngầm thành lập một lớp học “kì quái” để truyền đạt những thứ “bậy bạ” mà đến tay bất cứ giáo viên nào cũng đều quy vào tội phá rối, hạ hạnh kiểm chứ chẳng chơi.
Tôi đã ngăn cản kịch liệt cho bằng được với hàng tá lí do chính đáng. Tôi không muốn Trí dính đến hạnh kiểm và kỉ luật chút nào
+ Sẽ chẳng có đứa nào tin những gì mày nói.
+ Tụi nó sẽ coi là trò quậy và méc thầy cô
+ Vài đứa phá đám sẽ “chơi” lại
+ Còn những đứa biết đôi chút về khóa học sẽ im lặng trước sự nghi ngờ của những đứa khác. Tụi nó sợ bị mắng: “Đồ khùng, đi tin vào trò lừa đảo này”.
+ Và sẽ không có lấy một ai hưởng ứng ý tốt của Trí đâu. Dẹp là vừa! Bỏ đi!
Tin được không, Trí vẫn tự tin nói: Đây là tâm huyết của tao! Tao tin tao sẽ làm được! Chỉ cần có ít nhất 5 đứa chịu nghe tao nói. Tao muốn thay đổi tụi nó, giúp tụi nó tốt hơn!
Dĩ nhiên tôi không thể nào hạ thấp được quyết tâm này, nên phải giúp. Với tư cách là một đứa sẽ lôi kéo tụi bạn khi đọc tờ rơi, tác động lên tư tưởng tụi nó. Đại loại như một điệp viên!
Tôi căng thẳng từng ngày với hành động này.
Năm cuối cấp mà dính vào vụ này, đùa với lửa chứ chẳng chơi!
Đùng một cái, Trí tuyên bố từ bỏ công trình quyết tâm gần nửa tháng trời.
Vì lí do gì? Nó sợ thất bại ư?
Không hề!
Vì nó nhận ra rằng chỉ có TTG mới đủ sức thực hiện những điều hết sức tuyệt vời xảy ra với nó.Nó nhớ lời anh Khoa dặn, đừng kể những gì đã xảy ra trong khóa học, phải để chính mỗi người trải nghiệm.
Nếu nó làm thế thì chẳng những không giúp gì được cho mọi người. Ngược lại, còn phản tác dụng nữa.
Vì thế, Trí rút lui trong danh dự!
Càng tiếp xúc với Trí, tôi càng mong muốn có được sự tự tin, những suy nghĩ tuyệt vời như Trí.
Một khao khát tham gia TTG bắt đầu nhen nhóm!
Tôi thật sự muốn biết cái gì đã xảy ra trong 3 ngày mà có thể “lột xác” một con người.
Biết đâu, sau khi tham gia TTG tôi sẽ có động lực mạnh mẽ, niềm tin tích cực và biết cách làm chủ cuộc sống như nó.
TTG chính là thứ tôi cần!
Tôi đã thuyết phục chính bản thân nhờ Trí! Thành thật cám ơn bạn, nếu không có bạn, không có sự thay đổi tuyệt vời của chính con người bạn thì bây giờ tôi vẫn chọn trì hoãn tham gia TTG!
Hành trình thuyết phục mọi người xung quanh của tôi bắt đầu!
Tôi bắt tay vào việc viết kế hoạch sẽ thuyết phục những ai, theo thứ tự nào, bằng cách gì? Tôi nghĩ đến TTG từng ngày và nhất định tôi phải được tham gia, ngay bây giờ!
Người đầu tiên tôi chọn là mẹ!
Mẹ hết sức lắng nghe những gì tôi nói nhưng câu trả lời đã được định sẵn: Sau khi thi Đại học nha con!
Thất vọng quá, nhưng không thể bỏ cuộc
Tôi thay đổi phương pháp, không chọn ba mẹ là người đầu tiên nữa mà là mấy dì!
Tôi hí hửng khoe về TTG, và họ làm tôi khóc tức tưởi khi cười vào mặt tôi: “Đồ ngu! Khóa học lừa đảo đấy! Có mà tiền mất tật mang!”
Tôi khóc thét lên: Không cho con đi thì thôi! Đừng bao giờ sỉ nhục TTG! Không biết thì đừng có nói!
Tôi đã thô lỗ và cực kì vô lễ vì không kiềm chế được bản thân, họ có mắng tôi thế nào cũng được nhưng TTG thì không! Chính biểu hiện quá nóng nảy của tôi đã làm không khí gia đình đầy u ám và vô cùng bất lợi cho tôi. Đến bây giờ tôi vẫn còn ân hận vì hành động thiếu suy nghĩ này…
Tôi là đứa vốn yếu đuối và mau nước mắt.
Tôi chỉ biết bỏ ăn và khóc.
Tại sao thằng bạn chỉ xin trong một buổi chiều, đã được ba mẹ đồng ý, còn tôi, có nói thế nào cũng không được. Cái ý nghĩ ba mẹ không thương tôi bắt đầu xuất hiện. Tôi tệ thật!
Nhưng chính vào lúc mọi hy vọng dường như tắt ngấm, tôi lại nghĩ đến thầy-người giới thiệu “I am gifted, so are you” cho tôi. Thầy là người duy nhất tin vào khóa học đó! Tôi sẽ nhờ thầy giúp.
Thế nhưng mọi chuyện chẳng dễ dàng như tôi nghĩ. Mỗi lần nghĩ đến TTG, nghĩ đến tôi đã bị coi là một đứa vô lễ như thế nào, bị mắng như thế nào, nghĩ đến chuyện tại sao tôi đã bỏ rất rất nhiều công sức và nước mắt mà vẫn không được sự đồng ý của ba mẹ…nước mắt tôi lại chảy ra! Và tôi hầu như không thể nói được gì trong tiếng khóc! Tôi vô dụng thật! Tôi không hiểu một điều cơ bản là tôi chưa cố gắng thật sự.
Ý định đến nhà thầy vào 1h đã bị dời lại đến 6h30 vì lí do hết sức đơn giản: Mỗi lần tập nói về vấn đề này tôi lại khóc nấc lên, chẳng dễ nín chút nào! Thật khó để các bạn hiểu tôi khổ sở thế nào trong việc cố nín! Một đứa mít ướt như tôi, lại trong tâm trạng vô cùng ấm ức thì chuyện nín được chỉ xảy ra khi tôi quá mệt và thiếp đi! Thật đấy!
Đến 6h30, khi mắt bụp và chẳng còn nước mắt để khóc, tôi để nguyên bộ dạng đến nhà thầy, tôi thực sự không muốn chần chừ một chút nào! Tôi thật sự khát khao TTG đến cháy lòng!
Ấp úng trình bày sự việc, cố che đôi mắt xấu xí và giọng nói nghẹn ngào, cuối cùng thầy cũng hứa sẽ giúp tôi! Phù, chuyện chỉ có thế, vậy mà bỏ cả buổi chiều ngồi khóc vô ích! Tệ hại thật!
Nhưng bù lại, tôi tìm được một niềm tin mới, giúp tôi không những không bỏ cuộc mà còn nỗ lực hơn nữa!
Thế nhưng khi tôi đem thầy ra làm bùa hộ mệnh để nói với ba tôi.
Ba tôi chẳng mảy may lay động.
Ba đặt ra hàng tá câu hỏi và lí do khiến tôi “cứng họng”
- Con sẽ ăn ở thế nào trong 3 ngày đó?
- Dịch cúm lan rộng, lên đó chỉ có rước bệnh vào người.
- Số tiền lớn quá, liệu có phung phí không con?
- Tại sao con phải tham gia khóa học đó?
- Con sẽ xin phép nghỉ với lý do gì?
- Bài vở, kiểm tra nữa, con sẽ chuẩn bị thế nào?
- Con nghĩ có gì dám đảm bảo con sẽ thay đổi tốt hơn trong 3 ngày không?
- ...
Tóm lại: Ba không đồng ý!
Một sự hụt hẫng dâng trào.
Tôi có cố gắng cách mấy cũng vô ích.
Cả gia đình nhìn tôi với ánh mắt e ngại, như một con bé ngoan hiền tự nhiên dở chứng đòi hỏi quá đáng….
Tối đó, thậm chí tôi đã nghĩ đến việc lén trốn đi!
Không!
Đó không phải là cách hay! Sau khi bình tĩnh lại tôi nhìn nhận lại vấn đề một lần nữa và tìm ra được mấu chốt của sự phản đối kịch liệt từ mọi người.
Có lẽ ba mẹ rất thương tôi, vì thế họ rất khó khăn trong việc quyết định cho tôi tham gia khóa học này. Điều tôi cần làm là giải đáp toàn bộ thắc mắc về TTG, và cho ba mẹ nhận ra tôi rất rất cần TTG!
Từ ngày mai, tôi sẽ bắt đầu lại…
Tôi không ngừng nghĩ về những hành động của tôi mấy ngày qua. Tìm hiểu xem tôi đã sai ở chỗ nào và phải khắc phục ra sao?
Hàng tá câu hỏi và dự định quay cuồng trong đầu tôi, chúng làm tôi không ngừng nghĩ đến TTG, đến một ngày tôi sẽ phải tìm cho được sự đồng ý của ba mẹ…
Việc tham gia TTG trở thành buộc phải thực hiện đối với tôi lúc nào không hay và chính vì thế nó cho tôi một quyết tâm không gì có thể dập tắt được!
Tôi tìm cách giải đáp những thắc mắc của ba mẹ thật cụ thể.
Tôi đặt bản thân vào vị trí của ba mẹ để tìm hiểu ba mẹ tôi gặp khó khăn ở việc quyết định như thế nào để giúp họ triệt tiêu những lo sợ về khóa học.
Và…mọi cố gắng của tôi đem lại chút khả quan.
Ba tôi đồng ý xem xét lại! Chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ làm tôi ngày càng tự tin và nỗ lực hơn nữa…
Tôi thể hiện cho ba mẹ thấy tôi sẽ làm mọi chuyện để được tham gia TTG.
Tôi chăm chỉ học hành hơn, tôi phụ giúp công việc nhà, tôi lễ phép hơn với mọi người.
Tôi làm tất cả để ba mẹ buộc phải nhận ra khát khao cháy bỏng của tôi.
Tôi lại thử nói về vấn đề này, càng nhiều càng tốt.
Tôi đã kết thúc việc thuyết phục bằng câu mà bạn tôi đã dùng để thuyết phục ba mẹ bạn: “Ba mẹ hãy vì con mà cho con tham gia TTG”.
Có lẽ câu nói và hành động của tôi đã tác động đến ba mẹ.
Họ cuối cùng đã đồng ý cho phép tôi tham gia TTG.
Tôi không tả nỗi tôi đã vui sướng thế nào khi biến giấc mơ TTG thành hiện thực!
Tôi cam đoan với các bạn, không riêng gì tôi, hơn ½ số học viên trong khóa học đều trải qua thử thách này để được bước chân vào khóa học. Và chắc chắn khó khăn của tôi chẳng là gì so với những bạn khác.
Nhưng chúng tôi đều đã vượt qua để được nhận một bước ngoặt của cuộc đời từ TTG.
Vì thế tôi chỉ muốn các bạn chưa tham gia TTG vì một lý do nào đó hãy chọn tham gia ngay lúc này.
Hãy cho bản thân một cơ hội! Hãy tham gia vì chính các bạn!
Tôi gọi việc thuyết phục bản thân và mọi người là thử thách trước khóa học.
Bạn phải vượt qua nó để xứng đáng với khóa học, với số tiền không nhỏ ba mẹ đã bỏ ra vì bạn.
Và tôi tin tất cả các bạn sẽ làm được!
Tôi sẽ không tiết lộ một thông tin nào về nội dung khóa học. Vì đó là điều không nên một chút nào, hãy tự trải nghiệm nhé.
Tôi có vài kinh nghiệm hy vọng sẽ hữu ích cho các bạn.
1. Tìm hiểu ba mẹ gặp những khó khăn gì trước quyết định này. Đừng bắt ba mẹ phải hiểu mình mà hãy chủ động hiểu ba mẹ. Trả lời tất cả những thắc mắc ba mẹ vướng phải.
2. Chứng tỏ cho ba mẹ thấy quyết tâm của bạn, và bạn sẵn sàng làm bất cứ đều gì ba mẹ yêu cầu để đổi lại sự đồng ý của ba mẹ.
3. Nhờ các cử nhân mà bạn biết. Họ sẽ không từ chối giúp bạn đâu. Thậm chí ba mẹ họ còn sẵn lòng giúp bạn thuyết phục ba mẹ.
4. Nếu bạn ở thành phố thì tại sao không rủ cho bằng được người thân đến dự những buổi giới thiệu về TTG.
5. Đừng ngần ngại viết thư cho các anh chị TGM, thậm chí cho VTTC, mọi người sẽ hết lòng giúp bạn.
6. Hành động kiên định và đổi phương pháp đúng lúc.
Hãy nhớ: Người chiến thắng không bao giờ bỏ cuộc và người bỏ cuộc không bao giờ chiến thắng. Lựa chọn là ở bạn! Và tôi rất tin tưởng rằng bạn sẽ vượt qua thử thách dễ dàng, vì bạn chọn làm người chiến thắng, đúng không?
Tóm lại, tôi viết bài này không phải để khoe thành tích gì cả, hành trình tìm đến TTG của tôi chẳng là gì so với biết bao bạn khác, tôi chỉ mong muốn các bạn hiểu tại sao phải chọn TTG vì chính các bạn. Còn nhớ ý định tâm huyết tuy không thực hiện được của Trí không, tại sao Trí phải liều lĩnh làm điều đó?
Nào, hãy nói với bản thân thật to: Cho tôi một vé đi TTG!
Chúc các bạn sẽ nhanh chóng có được một tấm vé TTG bằng chính nỗ lực của các bạn.
Và điều cuối cùng tôi muốn nói, đó là khóa học không thể cho bạn thành công hay thay đổi gì cả.
Chính bạn là người quyết định điều đó.
Đừng thất vọng vì câu nói của tôi nhé, tôi tin sau khi tham gia TTG bạn sẽ hiểu.
Và tôi cũng tin sau khi bước ra khỏi khóa học, các bạn sẽ trở thành một con người tốt hơn, tự tin hơn, bản lĩnh hơn và chọn sống cống hiến!
Gia đình TTG luôn chờ đón các bạn đấy!
P/s: Cám ơn anh Khoa, gia đình TGM và các anh chị coach đã tạo ra một khóa học rất rất tuyệt vời!
Cám ơn anh Khoa vì đã truyền cho em cảm hứng viết chủ đề này!
Thành thật cảm ơn tất cả!!!







































Các bạn biết không? Chính lúc đọc những dòng chữ ấy, mình như tìm lại được chính con người mình trong đó. Càng đọc càng thấy những tâm trạng, suy nghĩ lúc ban đầu của bạn có những nét ... giống mình.

Thay đổi thực sự - Mình xin hứa. Mình sẽ làm hết khả năng của mình. Hành động thật sự & quyết tâm, nỗ lực... làm sao để được đến với Khoá học.
Khi tôi đã lựa chọn & hành động - Nhất định tôi sẽ đạt được cái đích cuối cùng.





, em cảm thấy mình ko uổng phí khi tham gia khoa học 
