Vào cuối ngày khi lũ ếch đang bơi trong hồ và kêu ộp ộp, chúng nhìn thấy người bạn nhỏ bé của mình. Vì cho rằng chú không thể nào thoát ra khỏi vết lún nên lũ bạn vô cùng ngạc nhiên “Điều gì đã xảy ra? Làm thế nào mà bạn thoát ra khỏi được vết lún?” Chú ếch xanh quay lại và nói: “Một chiếc xe tài lớn sắp cán qua vết lún chỗ tôi đang đứng nên TÔI ĐÃ PHẢI thoát ra!” ”
Tôi đã đọc câu chuyện này một vài lần trước đây, nhưng thực sự hôm nay tôi đọc và cảm thấy có cái gì đó khang khác và mình cần phải viết một cái gì đó.
Đã một tháng kể từ khóa học TTG!, tôi đã thay đổi như thế nào? Quá bận rộn với công việc và học tập chất đống của hai trường ĐH, tôi cũng chẳng có nhiều thời gian để đắn đo, suy nghĩ nhiều về những gì tôi học được. Cứ thế lao đi, tôi dùng trí óc để điều khiển những việc mình đang làm. Đã một tháng nay tôi dùng những suy nghĩ tích cực để chuyển hóa thành hành động. Tôi đã quyết tâm hoàn thành cái đề án bỏ dở như thế nào, đã phồng mồm, trợn mắt chống lại cơn buồn ngủ ra sao, đã đề ra những mục tiêu cần phải hoàn thành trong ngày rõ ràng như thế nào… Và tôi biết dù không ai dạy tôi chính xác tôi phải làm như thế nào, phải hành động ra sao nhưng tất cả những điều đó tôi có được là nhờ TTG!
Tôi biết đến quyển sách TTGBCT là từ một người bạn khi nó còn là một bản ebook từ cuối năm 2008, nhưng lúc đó tôi cũng chỉ coi nó như biết bao nhiêu quyển sách khác tôi đã từng đọc, cũng dạy về thành công, về phương pháp học tập, về SĐTD… Rồi bận bịu với học tập khiến tôi quên đi nhanh chóng. Nhưng rồi, một buổi sáng, mẹ vào và nói với tôi rằng khi nào mua hộ mẹ quyển “Con cái chúng ta giỏi thật”. Tôi quay ra hỏi mẹ: “Mẹ mua quyển này làm gì? Truyện cười của Axit Nezin mà, quyển này con đọc rồi”. Mẹ: “Quyển sách này vừa giới thiệu trên VTV1 về cách dạy con mà…”… Và thế là tôi lên mạng tìm hiểu, hóa ra tên sách là “Con cái chúng ta đều giỏi” chứ không phải “Con cái chúng ta giỏi thật”. Tôi đến với toitaigioi.com, rồi diễn đàn VTTC, đăng kí nhận mail. Và rồi một ngày, tôi biết được tin khóa học TTG sẽ xuất hiện ở Hà Nội, tôi đã rất vui và bảo với mẹ cho em trai tôi đi học. Đối với em tôi thì khóa học này là rất cần thiết. Em vừa trài qua một kì thi đại học với kết quả không tốt và rất cần một phương pháp học tập tốt hơn, một tư duy hiệu quả và cách lập kế hoạch, mục tiêu rõ ràng, cụ thể hơn. Còn tôi, thì có lẽ cũng chưa cần thiết lắm, đợi em đi học về rồi sẽ tính sau vậy…
Nhưng tôi vẫn được tham gia khóa học đầu tiên ở HN đó, bây giờ nhớ lại quá trình tôi đến với TTG! cũng chẳng dễ dàng gì, cũng phải suy nghĩ, phân vân rất nhiều. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ ngày hôm đó – 10/10 tôi cùng mẹ và em trai đến hội thảo nghe anh Khoa diễn thuyết. Đã từng đọc qua một số sách về phương pháp học tập, về thành công, về SĐTD… nên tôi cũng không có ấn tượng nhiều về phần này, nhưng tôi đã khóc khi xem những clip của các bạn học viên chia sẻ, được xem những hình ảnh của khóa học trước đó, cảm nhận được những cái ôm ấm áp, những tiếng khóc tràn ngập trong hạnh phúc. Và chính điều này đã tác động đến tôi rất nhiều.
Trong cuộc sống trước đây tôi ít khi cảm nhận được tình yêu thương của những người xung quanh, tôi ít khi thể hiện cảm xúc của mình rõ ràng, hết mình. Muốn được ôm ai đó thật chặt, muốn được nhảy cao lên một cách thoải mái, muốn được khoác vai tất cả mọi người, nghêu ngao hát hò. Muốn được khóc một cách thoải mái cạnh một ai đó chia sẻ và cảm thông mà không hỏi mình lí do vì sao. Nhiều khi tôi tưởng tượng rằng không biết khi mình vào sân vận động cổ vũ bóng đá, mình có thể vô tư, hồn nhiên nhảy cẫng, reo hò được như thế không nhỉ? Khi vào một đám đông hò reo, vui vẻ thực sự thì liệu rằng mình có hòa mình vào với được không khí như vậy không nhỉ? Tôi ít khi thể hiện được cảm xúc mãnh liệt như thế, trong người tôi như có một sợi dây gì đó níu kéo lại, tôi sợ! Mà cụ thể tôi sợ cái gì thì bản thân tôi cũng không biết nữa. Dường như chẳng có lúc nào cảm xúc của tôi được thể hiện hết ra cả, lúc nào cũng đơn giản, bình thường. Và chính điều đó như lấy mất đi những niềm vui vốn có trong cuộc sống của tôi, tôi muốn nổ tung.
Tôi là một người tham lam, có quá nhiều tham vọng, cái gì tôi cũng muốn làm, cái gì tôi cũng muốn học, lúc đầu đơn giàn chỉ vì thích mà cũng chưa hiểu cặn kẽ xem mình làm thế để làm gì, mục tiêu của mình là gì? Tôi học kinh tế, học tiếng anh, học tiếng nhật… rồi bất chợt có người hỏi tôi “học tiếng nhật để làm gì?”. Ừ nhỉ, học để làm gì? Tôi thích ư? Rồi nhiều lần bạn bè rủ đi học nẩu ăn, học vẽ, học bấm huyệt, học thiền, học yoga… Cái gì tôi cũng muốn làm. Rồi thậm chí có những đêm đáng lẽ phải học thì tôi thức đến tận 2,3h sáng để ngồi mày mò mấy cái phần mềm linh tinh, photoshop, rồi ti toe tập thiết kế web…Bao nhiêu chuyện trên trời, dưới biển, từ đường link này đến đường link kia. Cái gì tôi cũng thấy hay, cái gì tôi cũng muốn biết. Nhưng tôi làm được không khi mà một ngày chỉ có 24h. Cứ ngày này qua ngày khác những cái đó làm cho tôi mệt mỏi quá rồi. Tại sao tôi không giống như một số người bạn của tôi nhỉ? Suy nghĩ đơn giản, hành động bình thường, họ chỉ nghĩ rằng ra trường kiếm một việc làm, lấy chồng thế là xong. Không! Tôi biết là tôi không thể như họ được. TÔI PHẢI THÀNH CÔNG! Nhưng thực sự thì tôi không biết mình phải làm gì, tôi phải bắt đầu từ đâu, mục tiêu phải như thế nào, sắp xếp công việc, thời gian ra sao? Một mình tôi loay hoay mắc kẹt trong cái mớ bòng bong đó.
Chính vì thế, những hình ảnh của khóa học đã tác động mạnh mẽ đến tôi. Tôi muốn được là một người trong số họ. Tôi muốn được thể hiện, điều chỉnh cảm xúc rõ ràng, được ôm ai thật chặt, được cảm nhận rõ ràng tình yêu thương như thế. Tôi muốn mình luôn xuất hiện với dáng vẻ của một người hạnh phúc, lúc nào cũng tự do, thoải mái, biết mình phải làm gì và cần phải làm gì.
Tôi là một người khóc rất nhiều và nhiều khi không kiềm chế được cảm xúc đó, tôi khóc vì những chuyện tưởng chừng như rất đơn giản. Quay sang nhìn mẹ mà những giọt nước mắt vẫn cứ rơi khiến tôi không biết nói gì. Nhưng có lẽ mẹ hiểu, mẹ nắm chặt tay tôi hơn và sau một hồi lâu suy nghĩ, mẹ nói thầm vào tai tôi rằng “mẹ sẽ cho con đi học” Và dường như lúc đó đầu óc tôi trở nên trống rỗng, tôi không biết phải nói gì, phải làm gì, chỉ khóc thôi…. Con cảm ơn mẹ, cảm ơn mẹ rất nhiều. Con biết quyết định đó không phải là một quyết định dễ dàng gì của mẹ, khi bỏ ra một số tiền lớn cho hai chị em con đi học trong khi lại không nhận được sự ủng hộ của bố. Con cảm ơn mẹ đã hiểu con, đã hi sinh vì con rất nhiều. Mẹ là một người mẹ tuyệt vời của con.
…………………………………………
Hai từ "tuyệt vời" cũng chưa nói hết được những cảm nhận của tôi về khóa học. Em phải cảm ơn đến các anh chị trong TGM nhiều lắm, cảm ơn anh Khoa với những bài diễn thuyết vô cùng lôi cuốn, anh Triều với những bài học kĩ năng thú vị và hài hước, anh An với những bài học về cuộc sống sâu sắc mà ý nghĩa, anh Trung với những tình huống gây cười thật độc đáo và các coach nhiệt tình mà sâu sắc.
3 ngày học, em như được bước vào một thế giới hoàn toàn khác, với những con người cũng hoàn toàn khác - vui vẻ, nhiệt tình, khao khát thành công và dám hành động. Ngày thứ nhất, đến với khóa học trong niềm háo hức, muốn tìm hiểu, muốn khám phá, em cứ nghĩ rằng sau khóa học này ngay lập tức mình sẽ trở thành một người thành công và hạnh phúc. Sẽ đạt được tất cả những kì vọng mà mình mong muốn trước đây. Nhưng ý nghĩ đó đã hoàn toàn bị xóa bỏ trong ngày thứ hai - một ngày mà có lẽ sẽ chẳng bao giờ em quên trong cuộc đời. Giờ đây em cảm nhận được rằng, thành công không đến một cách dễ dàng, nó là cả một quá trình cố gắng, kỉ luật vươn lên từ chính bản thân mỗi người. Em muốn thành công, em "phải" hành động, " phải làm những điều mình không thích nhưng nó tốt cho mình" , thành công của em, hạnh phúc của em là do em quyết định. Và bắt buộc em phải làm được điều đó bởi em có đầy đủ các khả năng để thực hiện nó. Ngày thứ 2 cũng là ngày thay đổi những cảm xúc trong em nhiều nhất, em cảm thấy mình không cô đơn, luôn có những người ở bên ngay cả khi em khó khăn nhất, buồn chán nhất. Em hiểu được rằng mình được sinh ra như thế nào, một quá trình nỗ lực cố gắng tự nhiên em có ngay từ lúc đó để rồi một điều kì diệu xảy ra là em đã có mặt trên thế giới này. Em hiểu mẹ đã vất vả như thế nào, bố đã hi sinh ra sao để em có được ngày hôm nay; và em cần phải quí trọng những giá trị đó. Và càng phải nâng niu hơn khi em đã lựa chọn, đã nỗ lực để nhìn thấy ánh sáng, em phải chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình, sống hết mình, sống thay cho những số phận kém may mắn hơn mình. Phải nỗ lực hết sức, hành động hết mình. Em đã làm được điều mà trước đây có lẽ chưa bao giờ em nghĩ tới, đó là mua một bó hoa về tặng bố mẹ, ôm bố mẹ khóc trong hạnh phúc và nói rằng "con yêu bố, con yêu mẹ nhiều lắm", "con xin lỗi vì tất cả những gì con đã gây ra cho bố mẹ". Đó thực sự là một đêm không ngủ.
Nhưng những người thành công là những người biết gạt nước mặt sang một bên để đứng lên, để hành động. Ngày thứ 3 lại là một ngày với những bất ngờ thú vị, một ngày mà mỗi người phải tự chiến thắng bản thân mình để vượt qua những thử thách của cuộc sống. Hãy tin rằng mình làm được. " Người khác làm được, mình cũng làm được, vấn đề chỉ ở phương pháp".
Nỗ lực 1100%!!!!
……………………………………
Nhưng sau tất cả quá trình học tập đó, tôi biết rằng khóa học quan trọng nhất mà bất kì ai trong chúng ta cũng phải qua được gọi với cái tên “cuộc sống”, “trường đời”. Một con người thành công là người biết vận dụng những điều đó để tạo nên sự khác biệt trở thành người mà bản thân mình mong muốn, mãn nguyện và hạnh phúc. Do đó, thành công không phải là một thứ gì đó quá xa vời, một thành quả hay sở hữu vật chất. Mà theo quan điểm của mỗi người, thành công là một cái gì đó không giống nhau, nó chỉ đơn giản là một quá trình làm cho con người đó tốt đẹp hơn mà thôi. Thành công là phong cách sống, chứ không phải là một danh sách dài những thành tích. Đó là lí do giải thích vì sao khi chúng ta sinh ra, không phải ai cũng giống ai, không phải ai cũng có một xuất phát điểm. Nhưng cái quan trọng hơn là chúng ta sẽ làm gì với cuộc sống mà chúng ta được ban tặng?
Những gì tôi học được, tôi biết rằng: “THÀNH CÔNG – CHẲNG HỀ CÓ BÍ MẬT NÀO HẾT”. Bạn đã đọc vô vàn những sách nói về thành công, nhưng sâu sa bên trong nó bạn cho rằng thành công của mình phải được đem ra so sánh với thành công của người khác ư? Nhưng bạn đã thực sự làm được như họ? Bạn có biết rằng đằng sau những thành công đó đều mang theo một sự quyết tâm, kỉ luật cá nhân và lao động cần mẫn lớn như thế nào không? Bạn có biết rằng đắng sau những thành công mà bạn nhìn thấy đó là biết bao nhiêu lần thất bại không? Bạn nhìn vào thành công của họ để rồi lo lắng, ngờ vực bản thân rằng sẽ chẳng bao giờ mình làm được như thế và rồi thời gian cứ thế trôi đi và bạn chẳng làm được gì cả. Hãy thức tỉnh đi, người bạn của tôi ơi, bạn có biết rằng bất cứ ai muốn trèo lên được đỉnh cao của danh vọng chỉ sau khi đã nỗ lực, luyện tập không biết mệt mỏi, không ngừng hoàn thiện mình MỖI NGÀY.
Hay đơn giản hơn nữa, hãy nghĩ em bé sẽ phải ngã bao nhiêu lần trước khi có thể đứng lên được, và mỗi đứa trẻ sẽ phải ngã bao nhiêu lần trước khi có thể đi vững vàng? Bản thân cuộc sống là sự theo đuổi không ngừng những bước, những mục tiêu, những thành công ý nghĩa tiếp theo. Và để đến được đó, chúng ta phải mạo hiểm, và thỉnh thoảng nếm trải thất bại. “LỰA CHỌN CÓ HỆ QUẢ CỦA NÓ”. Bạn lựa chọn bước lên tiếp hay đứng đó nhìn thành công của người khác để rồi thất vọng. Tất cả đều tùy thuộc vào bạn, người bạn của tôi ạ.
Những điều tôi nói trên đây là những điều tôi tự nhủ với bản thân mình: PHẢI NỐ LỰC, PHẢI KIÊN TRÌ, PHẢI CỐ GẮNG, PHẢI THÀNH CÔNG… Nhưng đó cũng là tôi muốn nhắn nhủ với những bạn còn đang loay hoay giữa một mớ những suy nghĩ không biết mình phải làm gì, mình sẽ đi về đâu? Các bạn ơi, hãy tỉnh lại trước khi quá muộn, tôi làm được và bạn cũng làm được.
………………………………………
Sau khóa học, nhiều người nhìn vào kết quả train coach mà cho rằng đó là thất bại của tôi sau TTG!. Nhưng liệu rằng có phải như thế? Tôi biết thất bại là một sự thật của cuộc sống. Đó là một phần “chi phí” mà ta phải bỏ ra để giành được bất kì thành quả có ý nghĩa nào. Chúng ta không thể thành công nếu như không có thất bại hay cũng sẽ chẳng bao giờ nếm được hương vị ngọt ngào của chiến thắng nếu chưa trải qua những buồn tủi, cay đắng của thất bại. Thực sự mà nói thì tôi cũng có buồn đôi chút, nhưng rồi suy nghĩ lại thì tôi không coi việc không được lựa chọn coach là một thất bại mà cho đó như một cơ hội để suy nghĩ lại những gì tôi đã được học, để có động lực hơn đọc lại 3 quyển sách được tặng, để cố gắng, nỗ lực nhiều hơn nữa trong lần train thứ 2 này. Tôi tin là tôi làm được. Hẹn gặp lại gia đình “áo đen” đầy tự hào trong một ngày gần nhất.

BPL



















Tôi yêu Việt Nam!




