Vậy là khoá học đã kết thúc rồi sao?

Ba ngày sao mà ngắn ngủi quá, tại sao mình có cảm giác cứ muốn dc học tiếp như thế mãi, cứ muốn dc quen với nhiều người mà lúc đầu với mình là vô cùng xa lạ, tại sao mình có cái cảm giác họ như là người nhà của mình rồi, sao mà thấy thân thiết thế nhỉ?
Nghĩ lại ngày đầu tiên, mình thế nào ấy nhỉ? Bước vào khoá học mà trong đầu cứ nghĩ: trời ơi, biết có học dc ko đây, mình tự ti thế này làm sao mà học dc, run quá đi, lỡ anh chị gọi mình lên bảng thì thế nào nhỉ, mình ko biết trả lời rồi làm sao, mọi người cười mình rồi làm sao?!

Có quá nhiều câu hỏi và cảm xúc trái ngược nhau trong buổi sáng hôm đó. Bước vào gặp anh Huấn rồi anh Thọ, thấy an tâm hơn tí vì dù sao cũng có người quen rồi, sau đó còn quen thêm Nhân, Trung nữa chứ, có rất nhiều người dù có độ tuổi khác nhau nhưng họ đến đây với chung 1 mục đích mà mong muốn thay đổi để thành công và mình cũng thế.
3 ngày học, 3 ngày thôi nhưng có rất nhiều thay đổi đã diễn ra trong bản thân mình, trước đây mình rất tự tin, ko dám biểu lộ cảm xúc, coi thường bản thân mình thì bây giờ mình có thể nói rằng mình đã khác trước, khác rất nhiều, mình ko cảm thấy xấu hổ khi mình nói sai nữa, bây giờ mình mới thực sự hiểu tại sao mà ko trải qua khoá học thì ko thể cảm nhận dc vì có những thứ mà sự trải nghiệm mới cho kết quả mỹ mãn nhất.
Hôm học xong bữa thứ 2 mình thấy tự tin hơn rất nhiều, khác với mình của thứ 6 tuần trước, cái ngày mà mình thuyết trình anh văn trước 40 người trong lớp, mình đã căng thẳng đến mức lắp bắp ko nói dc và kết quả rất tệ, thực sự là mình ko thể ngờ rằng, bây giờ, hay đúng hơn là cách đây chỉ khoảng 4 tiếng, mình đã đứng trước 200 người trong hội trường mà dám nói những điều mình cần phải nói, dù chỉ vài phút ngắn ngủi thôi nhưng mình thấy thực sự tự hào vì mình đã vượt qua dc chính mình, mình đã làm dc cái điều mà mình ko thể làm hay ko dám làm trong quá khứ.

và mẹ mình cũng rất tự hào về mình, rắng mình đã trưởng thành hơn."ba mẹ ơi, con yêu 2 người lắm"

.Có lẽ đối với ai đó đứng trước đám đông nói chuyện là chuyện dễ dàng nhưng với mình thì đó thật sự là 1 thử thách, 1 thử thách mà trong ngày đầu tiên, mình đã trao đổi với các HLV là mình ko thể nói trc đám đông dc.
Mình sẽ ghi nhớ mãi cái giây phút này để nhiệt huyết sẽ luôn chảy mãi trong tim để mình luôn có đủ sức lực vươn đến những mục tiêu mà mình đã đặt ra. Cảm ơn các anh chị trong TGM vì khoá học tuyệt vời mà anh chị đã đem lại cho tụi em, anh chị ko chỉ mang lại cho em cơ hội để em chiến thắng nỗi sợ hãi mà còn cho em cơ hội để bước vào đời với suy nghĩ của người thành công và cho tụi em cơ hội để nói những gì cần nói trong buổi tối hôm nay. em tin là mình sẽ thành công, cảm ơn các anh chị

p/s: cảm ơn anh Thọ, anh Huấn và những người bạn mà em ko quen vì đã ở lại ngày hôm nay để giúp các anh chị dọn dẹp

cho các anh tràng pháo tay nè

Học viên Võ Thị Thuỳ Dung
p/s lần nữa: lúc ở đó em ko kịp viết hết về những cảm nhận của mình nên giờ em viết bài này để bù lại
