Con chào ông,
Con không hiểu vì sao hôm nay con lại viết thư cho ông nữa? Trước giờ con chưa bao giờ tin là ông có thật cả! Con xin lỗi vì đã nói điều đó...
Ông biết không mẹ con thường bảo ông chỉ tặng quà cho những đứa bé ngoan! Và con đã tin, đã cố gắng làm một đứa bé thật ngoan để được ông cho quà...nhưng dù con có cố gắng đạt thật nhiều điểm 10 đi chăng nữa ông vẫn chẳng bao giờ xuất hiện chỉ để ôm con vào lòng như giấc mơ con hằng mơ mỗi mùa Giáng sinh đến...
Khi đứa bạn của con hồ hởi kể về đêm Giáng sinh của nó. Vào đúng 12 giờ đêm ông đã đến nhà gõ cửa và trao cho nó bộ đồ chơi siêu nhân con đã buồn đến phát khóc? Chẳng lẽ tại vì con không viết thư cho ông nên ông không đến tìm con ư? Con cứ nghĩ ông là ông già Noel, nên ông sẽ nghe được tất cả đều ước của những đứa trẻ chứ? Sao ông lại không nghe thấy ước mơ của con? Hay tại vì con còn hư, chưa ngoan bằng các bạn ư?...
Đó là cả những ấm ức con ấp ủ từ lúc bé! Khi lớn lên con mới thật sự hiểu tại sao ông chẳng bao giờ đến thăm con cả! Hì, con không giận ông đâu, vì ba mẹ con không nghĩ đến việc nhờ ông đến thôi, phải không ạ? Và do quá bận trước hàng tá những đứa trẻ cần ông hơn con nên ông không kịp đến thăm con thôi!
Giáng sinh năm nay con phá lệ viết thư cho ông để xin ông một, à không phải, đến ba điều ước cơ? Con tham lam quá ông nhỉ?
Nhưng xin ông hãy đọc những ước muốn của con!
Ông biết không con đọc báo thấy biết bao mảnh đời bất hạnh. Khi xem những tấm ảnh về những em bé bị bỏ rơi, khi chính mắt con nhìn thấy một thân hình xám ngắt co ro nơi ngả tư đèn xanh đèn đỏ, con đã nghĩ đến ông? Dù con có dùng hết số tiền con đang có trong người để cho bé, thì rồi ngày mai, ngày kia nữa có chắc bé không phải tiếp tục ngửa tay xin lòng thương hại của những người qua đường hay không? Chắc chắn những tờ giấy bạc con dúi vội vào tay em sẽ chẳng là gì so với lòng tham của người đang bắt em phải ngồi đây với mỗi chiếc áo mỏng manh! Trên báo, nói không ngớt về nạn chăn dắt trẻ em và thật không khó để con nhận ra em là một nạn nhân trong vở diễn đánh lừa lòng tốt này? Nhưng con vẫn không làm gì được ngoài cho em một chút, chỉ một chút! Vậy nên ông hãy hóa phép cho người đã đày đọa em nhận ra họ đã sai như thế nào. Ông hãy truyền tình yêu thương vào trái tim băng giá của họ, để nó tan chảy, ông nhé! Con tin chắc rằng không ai có một trái tim thật sự lại nỡ có những hành động vô lương tâm như thế đâu. Nếu ai cũng có một trái tim ấm nóng thì sẽ chẳng còn những mảnh đời lam lũ như thế, phải không ông? Điều ước của con đấy! Ông phải làm sao cho tình thương tràn ngập thế gian, nha ông!
Mấy ngày nay con nghe tivi đưa tin về hội nghị chống biến đổi khí hậu ở Đan Mạch! Kèm theo đó là hàng loạt những minh chứng về ảnh hưởng của khí hậu thay đổi. Tuy khác nhau về mức độ hay hình thức, nhưng chịu hậu quả nặng nề nhất lại không phải là những người đã gây ra nó, những nước nghèo đang phải oằn đôi vai gánh lấy! Con còn biết chính trên đất nước của con, rất nhiều người đã mất nhà, trắng tay vì nguyên nhân: khí hậu biến đổi? Con nhớ câu nói của một người biểu tình: Đừng ở đó mà bàn bạc với những lời nói suông, hành động đi chứ! Biết bao nhiêu tiếng nói, vậy mà chỉ nhận được một hiệp ước cam kết không làm cho Trái Đất nóng lên thêm 20C nữa mà không có lấy một biện pháp đề ra. Thật đáng thất vọng khi mà nhiều người bị cuốn theo những cái lợi trước mắt, và quên đi hậu quả về sao? Ông có thể đi khắp nơi trên thế giới, vậy ông hãy mang theo thông điệp cứu Trái đất đến từng nhà, từng người lớn ông nhé! Con tin rằng nếu mọi người cùng chung tay nhau hành tinh mình sẽ được cứu sống!
Còn một điều ước nữa! Ông biết không, nếu là lúc bé con sẽ ước con có thêm một nghìn điều ước nữa! Nhưng bây giờ con lớn rồi, không dám ăn gian như thế đâu! Nhưng khó nghĩ quá ông ơi? Ông cho con để dành nhé! Con sẽ tặng cho một ai đó cần nó hơn con!
Chưa bao giờ con ước ông thật sự có thật như lúc này. Con thật ngộ khi càng lớn lại càng mong ông có thật chứ? Nhưng ông ơi, con sẽ chẳng thể đạt được nó nếu con ngồi yên mà chờ đợi nhỉ? Hôm nay con học được một câu nói: Cuộc sống tặng cho mỗi chú chim sâu một con sâu, nhưng không bao giờ ném thẳng vào tổ? Vì thế con tin chắc ông sẽ nghe thấy những ước muốn của con. Và chúng có thực hiện được là do rất rất nhiều người quyết định, kể cả con nữa.
Hì, con cám ơn ông vì đã bỏ công đọc lá thư thiệt ngộ này của con, một đứa trẻ đã qua cái tuổi được nhận quà của ông.
Ông cho con cố gắng cùng ông thực hiện hai điều ước trên nhé! Con hứa sẽ không làm ông thất vọng đâu!
Con cám ơn ông thật nhiều!
P/s: Dù có lớn thế nào thì ông vẫn sống mãi ở một nơi rất ấm, trái tim...










Vậy nên bây giờ, mọi người hay thay ông già Noel, bắt đầu tô màu cho cuộc đời này thêm đẹp nhé 