Sáng mình học buổi cuối cùng rồi được nghỉ tết, giờ mình bắt đầu kế hoạch của mình (là bắt tay vào thực hiện chứ không còn trên ý tưởng và khảo sát như ngày hôm qua hì
)10h30 phút, hôm nay buổi học cuối kết thúc sớm hơn bình thường. Về nhà, vào topic của ngày đầu tiên trên diễn đàn, nhận được rất nhiều lời cổ vũ động viên của mọi người mình thấy rất vui
trong người mình có một cảm giác rất khó tả, có cái gì đó dường như là đang sôi sục, phải chăng đó là nhiệt huyết
. Giờ đấy mình biết rằng mình không hề cô độc, mình luôn có những người bạn trong " vươn tới thành công" luôn ủng hộ mình,ủng hộ con đường mà mình đã chọn. Mình nghe bài hát " đường tới ngày vinh quang" mà anh à không chắc chỉ là bạn thui( vì mình biết hôm nay là sn 18 tuổi của bạn mà,mình cũng 18), hi bạn alexhung gửi tặng. Bài hát quen thuộc nhưng nghe vào hôm nay thì lại là một cảm giác khác. 
2:00pm
kế hoạch thực sự của ngày hôm nay bắt đầu
đầu tiên là thuyết phục cô bạn duy nhất còn có ý định đầu tư với mình góp vốn, cảm giác giống như là đi kêu gọi nguồn vốn đầu tư cho một công ti mới thành lập vậy ha ha ha

Mình phải thuyết phục cả mẹ của bạn ấy nữa. Và mình biết rằng từ giờ mình đã phải có cả trách nhiệm đối với kế hoạch này nhưng mình thích điều đó
khác với ngày trước, mình luôn lựa chọn những việc không cần phải có tính trách nhiệm, làm tốt thì được khen còn nếu không làm được thì cũng chẳng bị sao cả. Chính điều ấy đã khiến mình không dám đi đến cuối con đường mà mình chọn. khiến mình trở thành người luôn bỏ cuộc giữa chừng
. Điều đó giờ đấy không còn đúng nữa mình dám nhận trách nhiệm đối với việc mình làm và vì thế mình có niềm tin hơn,trong mình luôn thôi thúc một sự cố gắng hơn bình thường
mình cũng thật sự ngạc nhiên về những thay đổi này trong mình nhưng mình lại thấy rất vui vì điều đó. Mình luôn thích một sự công bằng đó là có thưởng thì cũng phải có phạt, điều đó khiến con người ta cố gắng hơn trong mọi chuyện

Sau khi thuyết phục xong và có nguồn vốn nhiều hơn mình cùng bạn vào vườn để mua hoa giá gốc.
chon hoa cũng thật vất vả và tốn nhiều thời gian.Nhưng lại rất vui
( mỗi tội là mình bị say xe
nên là mệt hơn bạn mình nhiều)Tối về dù mệt nhưng mình vẫn muốn lên diễn đàn để chia sẻ với gia đình thứ hai của mình về ngày hôm này
Một ngày vất vả nhưng bù lại mình được tiếp thêm niềm tin và tinh thần trách nhiệm
--------> sống có mục tiêu thật sự hạnh phúc.--------> never give up!
cám ơn tất cả mọi người đã ủng hộ mình.
(hi mình viết văn không hay lắm nên diển tả cảm giác và tâm trạng của mình cũng không được rõ lắm,mọi người đừng cười mình nghe
)







