Một năm trước, tôi là một người học khá, một ước mơ thi đỗ đại học. Học lực không đến nỗi khi Bác của tôi, cô giáo bộ môn nói rằng tôi phải thi môn Hoá được
10 điểm. Rùi bộ môn toán phải được ít nhất 8 điểm và môn Lý có vẻ kém nhất cũng phải được 7 điểm. Lúc đó mình rất tự tin và chăm học, cũng tin rằng mình sẽ đạt được mục tiêu đó. Tuy nhiên, sau khi thi tốt nghiệp xong, mình bỗng cảm thấy cái việc học hành nó thật là mệt mỏi biết bao. Tôi bắt đầu chán nản và thay vào đó là việc ngồi máy tính hàng giờ...Ba mẹ tôi cứ nghĩ tôi học, nhưng nào ai biết là tôi ngồi nghịch vớ vẩn mọi trò trên mạng mà không học. Cho đến khi thi đại học, tôi bị tâm lý môn Toán. Khi mà không thể nào viết nổi chữ vì tay bị run, đầu óc chóng hết cả mặt...tôi mất 30' để nghỉ ngơi lấy lại tâm lý của mình. Đề thi cũng không quá khó, tôi làm được hết cả 3 môn. Nhưng khi về nhà đem so kết quả mới ngã người ra. Tôi làm ẩu, tính toán ẩu nên đáp án sai gần hết. Số điểm tôi tính được nó chỉ bằng 1/2 mục tiêu của tôi. Và tôi bắt đầu lo lắng về việc trượt đại học. Ba mẹ tôi không phải là một người tâm lý. Họ luôn gieo vào đầu tôi 1 tư tưởng là không học đại học thì chỉ còn đường đi nghĩa vụ quân sự. Mà đi cái đó thì chỉ có chết thôi. May sao, tôi đạt được đểm sàn và được nhận vào trường Đại Học Đại Nam. 1 lần nữa cuộc đời tôi lại do ba mẹ quyết định. Họ hướng cho tôi vào ngành Xây Dựng, 1 ngành mà tôi cảm thấy rất chán và khó nhai. Tôi nghĩ: "Thôi dù gì đó cũng là một ngành tốt, mình đã sai lầm 1 lần rồi, không thể sai lầm nữa".Bước vào năm học với 1 tâm trạng vui vẻ, đầy ý chí, tôi phải học, học và học tốt. Thật mơ hồ khi không có một mục tiêu kế hoạch rõ ràng nào cả. Tôi tự tin với khả năng nếu tôi học. Tuy nhiên không đơn giản như tôi nghĩ nếu không có ngày đó. Hôm đó là buổi học đầu tiên của tôi, đi học về tâm trạng hứng khởi, ngay chiều hôm đó tôi xem lại bài học luôn, tránh tình trạng mất gốc. Tuy nhiên không biết chuyện gì, tối hôm đó khi tôi đang ngồi nghe nhạc thì pa tôi bảo tôi đi học. Tôi nói "con học lúc chiều rùi" đột nhiên pa tát tôi 1 cái. Tôi và pa bắt đầu cãi nhau..tôi bị thêm 2 cái tát...định chạy đi khỏi cái nhà, nhưng mẹ tôi đã khoá cổng lại không cho tôi đi. Mặc dù biết là ba đi làm về mệt mỏi, lại thấy tôi ngồi máy tính không học bài, nghĩ đến kết quả thi đh không tốt...nên ba tôi như vậy. Nhưng có một điều ba tôi lớn hơn tôi rất nhiều, vì sao 1 điều đơn giản không thể biết được. Không biết được tâm lý của tôi. Ba không động viên được tôi, lại đánh tôi. 3 cái tát hôm đó không làm tôi đau đớn về thể xác, nhưng nó đánh chết con người đầy ý chí học tập của tôi.
Từ đó, tôi không học hành gì cả, thay vì đi học thì tôi bỏ học. Thay vì ngồi học mà tôi ngồi chơi hoặc ngồi ngủ...Kết quả như nào mọi người cũng biết. Vớt vát kì thi học kì 1, tôi thi lại 5 môn và học lại 3 môn. Lúc đó trong đầu tôi đã có suy nghĩ nghỉ học để ôn thi lại, nhưng ba mẹ thì bảo nếu xác định hẳn hoi thì nghỉ. Ba mẹ ủng hộ. Nhưng thực ra tôi nghỉ học thì suốt ngày mắng tôi vô học, thế này thế kia. Cả thời gian trước đó tới tận bi giờ, tôi luôn bị mâu thuẫn với ba mẹ...Tôi lại phải học tiếp trường này. Trong đầu nghĩ :"Thôi kì 1 đã vậy thì kì 2 cố gắng"...Nhưng kết quả cũng chẳng hơn gì. Học đến tháng 5 tôi nản hoàn toàn và bỏ học. Ba mẹ mắng tôi gay gắt như không phải con của họ. Tôi bỏ học và trở thành một thằng vô học. Ba mẹ cắt hết mọi thứ của tôi, thậm chí còn từ những điều nhỏ nhất có thể lôi tôi ra để chửi mắng. Trong thời gian đó rất nhiều bạn bè khuyên tôi, giúp tôi, ngay cả cô giáo chủ nhiệm cũng động viên tôi nhưng không có động lực gì đẩy tôi dậy được. Áp lực từ mối quan hệ gia đình đã làm cho tôi không còn tin vào điều gì nữa.
Tôi bỏ về quê ở với suy nghĩ tự kiếm tiền đi học, không dựa dẫm vào ba mẹ. Tôi làm một công việc mệt nhọc nhất có thể, 1 ngày làm 8 tiếng, phơi mặt cả ngày ngoài đường...trời thì nắng chang chang....Từng giọt mồ hôi đổ xuống, 1 ngày không biết đến 1 bát mồ hôi không nữa. Cởi áo ra vắt đầy nước. Làm việc quần quật cả ngày được 50-70 ngàn...Tôi biết thế nào là kiếm tiền không dễ dàng gì. Học còn dễ hơn vậy. Làm được nửa tháng tôi trở về nhà theo lời động viên của cô giáo CN là cố gắng đi thi lại. Tôi đi thi và đạt một kết quả khó mà tin. Thi lại không qua, tôi bị học lại 8 môn. 8 môn học lại trong 1 kì đối với một sinh viên quả thật là sock phải không? Nếu là bạn bạn sẽ bỏ học và thi lại trường khác chứ. Lúc đó tôi nghĩ vậy. Kết quả không hơn gì khi trở lại nhà, tôi và ba mẹ càng mâu thuẫn gay gắt hơn. Lần thứ 2 tôi bỏ về quê và lại tiếp tục đi làm. Lần này tôi cố gắng làm cho đủ ngày mới trở lại...Cho tới khi cầm 1tr đồng trong tay tôi thực sự vui sướng và hạnh phúc. 1tr đồng đầu tiên tự tay tôi kiếm ra trong đời, 1tr đồng đó không dễ dàng gì mà kiếm được. 1 tháng tôi làm việc quần quật mệt mỏi tưởng chừng như không thể nào làm được. Mẹ tôi gọi điện khuyên tôi về nhà. Tôi về nhà và vẫn như vậy. Nhưng có 1 điều khác lạ, tôi trưởng thành hơn, cứng rắn hơn xưa. Tôi chín chắn hơn 1 chút. Có lẽ lao động đã giúp tôi rèn luyện khả năng chịu đựng của mình.
Cho tới một ngày, có 1 anh giám đốc mà tôi quen giới thiệu tôi tới cuốn sách "Tôi Tài Giỏi Bạn Cũng Thế" và bảo " Chú đọc cuốn sách này đi, lúc này chú nên đọc cuốn sách đó". Lúc đó tôi vẫn là một thằng vô học, tôi tìm Ebook TTG BCT download về và đọc. Đọc qua được vài chương, tôi thấy 1 cảm nhận hơi khác. 1 niềm tin, 1 ngọn lửa đang bắt đầu trong con người tôi. Mặc dù nó rất nhỏ chưa đủ để tôi đứng dậy. Khi đọc ebook, tôi để ý thấy dòng chữ http://www.vuontoithanhcong.com Gõ dòng chữ đó và vào thử xem như thế nào. Điều đầu tiên tôi ấn tượng là clip offline trong Nam với bài hát The Power Of The Dream. Vào diễn đàn tôi biết tới cuốn sách Con Cái Chúng Ta Đều Giỏi, tải ebook cuốn sách này về và đọc. Tôi hiểu về ba mẹ mình hơn. Nó làm cho ngọn lửa trong con người tôi sục sôi và bùng lớn hơn 1 chút. Tôi nhận ra rằng, TTG BCT và CCCTĐG là 2 câu trả lời mà 1 năm nay tôi tìm kiếm. Tôi đăng kí thành viên và bắt đầu đọc 1 số bài viết ở diễn đàn. Lúc đó tôi chỉ thích 1 số hoạt động chứ chưa biết gì về phát triển bản thân, tư duy não bộ...chỉ để ý tới offline. Thật may khi lúc đó có bài viết Vấn đề Offline tại HN của em Thiên Sứ. Tôi tham gia vào bài viết đó và cùng Thiên Sứ, anh Quân(Zic), em Hằng pdp kêu gọi mọi người đi buổi offline đầu tiên. Đó là buổi offline ngày 19/7.
1 số người tôi có chia sẻ và cũng biết câu chuyện của tôi hôm đó. Tôi chuẩn bị mọi thứ để đến gặp những con người đầy ý chí vươn lên đó, tuy nhiên ba mẹ tôi đã khoá trái cửa và không cho tôi đi....Tôi thất vọng tràn trề, tôi buồn lắm. Tưởng chừng như gục luôn tại đó, cầm lưỡi dao trong tay nắm chặt vào mà tức giận nhưng không làm được gì(Không biết tại sao nhưng tay tôi không hề bị đứt dù chỉ 1 vết nhỏ, mà con dao rất sắc)....Điều lúc đó tôi nghĩ tới là vì sao ba mẹ không cho đi...Mặc dù vậy, nhưng tôi nhìn tới những điều tương lai, tôi buồn nhưng tôi cố gắng không suy nghĩ tiêu cực, tôi tìm đến diễn đàn và chia sẻ với 1 số người. Lúc đó có 2 người đã nói với tôi. Đầu tiên là anh Hiếu có nói rằng: "anh biết hôm nay chú không đến là vì chuyện gia đình phải không? " sau đó là anh Quân, anh nói rằng " Hôm qua em có nói với anh một câu về em. Đó là : Anh có hiểu em không? . Và hôm nay em lại không đến buổi offline, em có thể nói cho anh biết tại sao không? Anh nghĩ không phải là ngẫu nhiên tình cờ mà em lại như vậy" Và đó cũng là 2 người đầu tiên tôi chia sẻ tại diễn đàn này.
Đến thứ 5 tuần sau, bỏ qua hết rào cản từ ra đình, tôi quyết đi tham dự 1 buổi gặp mặt của ban điều hành clb VTTC theo lời mời của anh Hiếu. Lần đầu tiên tôi gặp các thành viên trong diễn đàn VTTC tại quán cafe Mưa 125 Lê Thanh Nghị. Tại đó tôi gặp anh Live, anh Hà, chị Mai, anh Hiếu, ku Nguyên, em Kun và không có dịp gặp chị Thuỷ ^^. Về nhà dù bị mắng nhưng trong lòng tôi vẫn thấy vui. Tôi suy nghĩ lại rất nhiều và quyết định nói với ba mẹ. Tôi xin ba mẹ cho tôi học lại. Lý giải tại sao tôi học lại. Vì tôi muốn chứng minh cho họ thấy tôi làm được, tôi đã trưởng thành và họ phải nhìn tôi bằng ánh mắt khác. Không chỉ vậy, tôi muốn tham gia các hoạt động của VTTC thì chỉ có đi học, chỉ có vậy tôi mới có điều kiện tham gia....
Ba mẹ tôi, bác tôi nghe tôi nói xong bảo tôi mơ hồ. Tôi biết cảm giác lúc đó, không khác gì cảm giác của anh Adam Khoo khi đưa ra các mục tiêu của mình. Nhưng tôi sẽ làm để biến cái mơ hồ đó thành sự thật và họ sẽ phải nhìn lại tôi...Tôi bỏ mặc tất cả những gì họ nói và chỉ hướng đi về một phía. Và tôi thấy rằng, quãng thời gian tôi đi làm đã rèn luyện tôi thật nhiều.
Từ đó tôi tham gia vào VTTC và thật vui khi được đóng góp chút sức để tổ chức buổi offline ngày 23/8. Đó là một bước thành công đầu tiên của tôi. Tôi rất ngạc nhiên khi được gặp những bạn trẻ đầy ước mơ hoài bão, rất vui khi được nói chuyện với anh Khoa, anh Triều, anh An, anh Trung....và sau hôm đó tôi học ra được rất nhiều. Ít nhất từ em Thiên Sứ, sau phần bàn tròn. Tôi học ra được ý thức giao tiếp, ý thức viết bài của em. Đó là điều đầu tiên tôi đã thay đổi và mọi người đều cảm nhận được ở tôi. Từ đó tôi mang trong mình một ngọn lửa của lòng đam mê, nhiệt huyết. Sau này như nào có lẽ mọi người biết rất rõ.. ^^ Kem bắt đàu viết các bài viết và đôi lời tâm sự trên VTTC

Tôi trở nên tự tin hơn, trưởng thành hơn, chín chắn hơn rất nhiều. Tôi có hoài bão, có ước mơ, có ý chí vươn lên. Tôi biết điều khiển 1 phần cảm xúc của mình. Dù đôi lúc có mệt mỏi, có chán nản, nhưng tôi vẫn luôn suy nghĩ tích cực. Và nhờ đó tôi đã trở thành một con người như bây giờ.
Mọi người gọi tôi bằng cái tên dí dzỏm " KEM "
.......
Thực sự trong đầu Kem không nghĩ sẽ chia sẻ điều này cho mọi người, nhưng mấy hôm nay Kem rất mệt mỏi và khó xử nên đã viết bài này. Câu chuyện này Kem thường dùng để chia sẻ, động viên các bạn. Kem muốn cho các bạn biết những đều này để các bạn định hướng được một phần cho mình, đừng ai như Kem nhé. Kem đã vấp ngã không dưới 2 lần, Kem sẽ không để những cố gắng của mình lại trở thành vô ích nữa. ^^
Chúng ta lựa chọn là để thành công. Hãy không ngừng ước mơ, không ngừng vươn xa. Hãy sống như là ngày mai không bao giờ đến. Làm việc hết sức và sống hết mình !
























). Chính quyển sách TTG,BCT đã mang em đến VTTC và tại đây em được học hỏi rất nhiều từ mọi người, VTTC cũng là một trong 3 chiếc neo tinh thần lớn nhất của em. Thật sự ngôi nhà VTTC của chúng ta đang ngày càng mở rộng ra, được nhiều người biết đến hơn.Em hi vọng càng ngày sẽ càng có nhiều người vào ngôi nhà này và tìm lại chính mình.