Bạn tôi đi thăm 1 nhà từ thiện nơi mà các em bé mồ côi hay bị người nhà ruồng bỏ sống cùng nhau.
Cô chú ý 1 em bé nhỏ khoảng 4 tuổi, ban đầu người nhà của em còn đến thăm em và rồi đến 1 ngày họ không đến nữa. Cô ấy hỏi em :" người nhà em không đến em có buồn không?"
Các bạn đoán xem câu trả lời là gì?
...
" Buồn là gì hả chị?",em trả lời
Bạn tôi bật khóc và ôm em vào lòng.
Nghe câu chuyện tôi thấy mắt mình cay cay.
Tôi tự hỏi mình đã làm gì cho xã hội, cho mọi người xung quanh tôi.
Hàng ngày tôi bước ra đường thấy bao người kém may mắn ngoài kia và cảm thấy buồn lắm, buồn vì mình không giúp gì được cho họ.
Cuộc sống chúng ta sống có những khoảng lặng ẩn mình sâu bên trong mà đôi lúc ta không biết. Ta buồn với nỗi buồn của bản thân, vui niềm vui cá nhân mà quên mất xung quanh ta cuộc sống đang tiếp diễn.
Như em bé ở trên, em ngây thơ không biết nỗi buồn là gì, em có tội tình gì không? Không
Em có xứng đáng có 1 gia đình như chúng ta đang có không?
Bởi vậy bạn ơi, hãy trân trọng từng phút giây gia đình vì có thể biết đâu ngày mai cuộc đời bạn đã khác rồi, đừng chạy theo những thứ to tát mà quên đi cái giản dị đang ở ngay bên cạnh.
Đừng để đến 1 ngày ta nhận ra thì đã quá muộn. Yêu thương gia đình ngay từ hôm nay để không ai phải hối hận.
Mở lòng ra bạn nhé!























