)Trước đây mình là một người bình thường. mình thích sự bình thường của mình. Thực sự là thế. Vì bình thường theo mình là một điều rất tốt. mình ghét khi thấy mấy bạn cứ tranh giành nhau từng điểm 1 để nhất lớp hay nhì lớp, mình cũng ghét những đứa học quá kém rồi dựa dẫm vào bọn học giỏi. Theo mình, bình thường thì mọi người sẽ đối xử với mình cũng bình thường như thế, đối xử chân thật, một cách giản dị. Nhưng may mắn thay, trong người mình lại có 1 đức tính mà mọi người thường nghĩ là xấu đó là GHEN TỴ(nhưng ko đố kị, ghét bỏ nhá, chớ ai hiểu nhầm). Mình có chơi thân với một đứa bạn thân, nó học rất giỏi. Mình cũng chẳng để tâm đến nó học có giỏi hay không. Nhưng mình ghét khi nhìn thấy điểm của nó cao hơn điểm mình, mình ghét khi thấy mọi người khen ngợi nó, mình ghét khi thấy bố mẹ mình luôn luôn bảo mình phải học tập nó. Vì sao chứ? Vì mình thừa biết, mình đủ thông minh để có thể làm bằng nó hoặc hơn nó. Chính vì vậy, cái đức tính xấu kia lại chính là điều đã thôi thúc mình thay đổi ^^! Thật là kì lạ! Nhưng lúc đó là lúc mình đang rơi vào bế tắc, vì động lực đó chưa đủ làm mình cố găng. Mình vẫn thế, và cho đến 1 ngày…
Ít ngày sau đó, mình có học thêm một lớp nhưng khốn khổ thay lớp đó rất hư, ko còn các nào khác, cô giáo mình đã quyết định họp 1 buổi phụ huynh ở lớp học thêm. Mình chẳng lo lắm, vì mình cũng chưa mắc lỗi gì cả, nhưng chỉ thấy là lạ là tại sao lại họp ở lớp học thêm vs cả tại sao con cái lại họp chung với bố mẹ? Và cứ thế, buổi họp đã diễn ra, cô đã bảo với bọn mình là hãy về tìm mua quyển “tôi tài giỏi, bạn cũng thế”. Mình rất ham đọc sách nên cuối tuần đấy, mình tò mò mua quyển sách ấy về ngay. May mắn thay, hôm đó chính là hôm tái bản sách mới ^^! Mình ngồi đọc ngầu nghiến quyển đấy trong cả buổi chiều. Chị mình thì bảo, sách đấy là sách dạy học, sao lại đọc ngấu nghiến như thế, có tiếp thu được gì đâu. Mình cũng chả hiểu, sao cuốn sách đấy, lại có cái gì đó rất cuốn hút. Vừa đọc, mình vừa thực hành. Khi gấp cuốn sách lại, mình cảm thấy có một năng lượng gì đó mới mẻ ùa vào trong mình, một cảm giác khác lạ, khó tả. Ngày hôm sau, khi đến trường, mình giới thiệu cho các bạn về cuốn sách này (một cách hào hứng và sôi nổi chưa từng thấy ^^!). Và mình cũng tìm được link của câu lạc bộ vươn tới thành công sau cuốn sách. Kể từ đó mình đã biết khóa học tuyệt vời này.
Khi biết về khóa học, mình đã muốn được đặt chân vào nơi đó Người đầu tiên mình thuyết phục là mẹ mình. Mình nói rất nhiều về lợi ích khóa học, và hứa hẹn những điều mình sẽ thay đổi. Tất nhiên, mẹ mình không chấp nhận. Không hẳn là mẹ không chấp nhận, mẹ bảo con xin ý kiến bố, nếu bố cho thì mẹ cho. Trời ạ, xin ý kiến bố mình còn khó hơn. Thế rồi, mình cũng quyết định thuyết phục bố mình. Mình cũng nói ý hệt những gì mình nới với mẹ. Không ngờ, bố mình chấp nhận cho mình đi. Mình cũng không hiểu nữa. Bố mình chấp nhận cho mình đi, nhưng ngày hôm đấy đến hôm 4/12 (nghĩa là hôm đầu tiên mình tham gia khóa học) mẹ luôn than thở vì việc bố mình cho mình đi học.
Và…
Sáng hôm 4/12 là 1 sáng tồi tệ, mẹ mình mắng mình: bố mày chiều mày quá cơ, bỏ 4 triệu rưỡi để cho học khóa học vớ vẩn có 3 ngày. Mày bị người ta lừa rồi. Không biết có làm nên trò trống gì không, tôi tài giỏi gì chứ. Thực sự mình rất buồn vì điều đó, nhưng mình không nói gì cả. Cứ ngồi thế mà khóc. Chính vì vậy, mình đến muộn hơn mọi người với một tâm trạng không vui lắm, buồn rầu chỉ còn một tia hi vọng mỏng manh về khóa học, về một điều gì đó có thể thay đổi được suy nghĩ của mọi người về khóa học cũng như về mình.
Đối lập hẳn với tâm trạng của mình, không khí khóa học thoải mái, vui tươi, và thực sự rất năng động. Mọi người làm việc rất nhanh chóng, và mình cũng bị cuốn vào cái không khí ấy. Quên đi sự u buồn của buổi sáng đó
Ngày đầu, như trên, ngày đầu mình vào với tâm trạng phải gọi là u tối. Mình nghĩ: quyết định học ở đây có phải là đúng hay không? Và điều đầu tiên về khóa học và cũng ấn tượng với mình nhiều nhất chính là sự “thừa năng lượng” của các anh chị coach. Nhưng lúc đó mình lại nghĩ, mấy anh chị này có vấn đề về đầu óc hoặc uống nhầm thuốc 100%, chẳng khác gì đang trêu ngươi tâm trạng mình…và khóa học cứ diễn ra như thế đây.
Mình đã thực sự là chính mình trong khóa học này. Mình đã tìm ra được câu trả lời mà trước đây mình luôn luôn tìm kiếm: Mình là ai? Mình cũng đã nói ra tất cả những điều gì mình giấu trong lòng, điều mà mình chẳng bao h sẽ nói với ai cả.Mình có thể nói ra những ước mơ mà mình biết rằng sẽ không ai coi thường ước mơ ấy. Mình tìm được mục đích sống của mình trên thế giới này. Và đặc biệt, mình đã học được cách yêu thương người khác.
Và mỗi ngày cứ thế qua đi, sao lại nhanh chóng thế nhỉ. Mình nhớ mãi một lần, trong lúc nghỉ, có 1 anh coach đến nói với mình: Sao em không ra với mọi người, làm quen, xin nick, kết bạn,…Mình hồn nhiên nói: Thực sự mọi người chỉ quen nhau có 3 ngày, rồi chưa chắc sẽ gặp lại”. Bây h nhận ra thì mình rất ngốc, quá ngốc khi nói 1 câu thừa thãi như thế. Mà mình cũng hối hận vì việc đã không đi làm quen với nhiều người – những cử nhân mà có thể chia sẻ vs mình, cùng nhau vươn lên trong chặng đường dài mà cũng không coi thường ước mơ của mình.
Và mình cũng nhận ra sự thay đổi của mọi người trong nhóm chứ. Ngày đầu tiên, mọi người rất trầm lặng, ít nói chuyện với nhau, chỉ theo từng cặp lẻ tẻ, nhưng sau đó thì cả nhóm cùng học, cùng chơi với nhau một cách thoải mái. Mình tìm ra được sự đoàn kết ở nơi đây, điều mà mình khao khát muốn có được trong lớp mình. Đến cái đoạn này thì, em thực sự xin lỗi các anh chị trong TGM vì em đã không hoàn thành cái tờ nhận xét về các anh chị vì tội………………………mải chơi với nhóm quá
. Sau đó em thấy hối hận, đúng là lựa chọn có hệ quả của nó
.May mà có vttc thì em mới có thể chia sẻ với mọi người và sửa chữa lỗi lầm của mình
. Ngày thứ 3 là ngày quan trong, cái ngày mà mình học được nhiều nhất. Cái ngày mà mình biết sự lựa chọn của mình cho cả cuộc đời này. Cuối hôm đấy mình có hỏi anh Khoa rằng sự may mắn có phải một yếu tố quyết định sự thành công không? Thì anh nói rằng: Em may mắn khi tham gia khóa học Tôi Tài Giỏi! và quan trọng là em sẽ làm gì sau khóa học ấy! (mình không nhớ rõ lắm những đấy chính là câu nói mà mình rất thích!) Đúng là anh trai của toàn bộ cử nhân chúng ta ^^!
Ah, đúng rồi, cuối hôm thứ 3, lúc mọi người chia sẻ cảm xúc. Trời ạ, mình muốn lên lắm đấy, nhưng…mìnhh không đủ can đảm để lên để rồi lại :TIẾC. Haizzz , nhưng mà được cái, lúc mình tìm bố mẹ thực sự là mình đã khóc, khóc vì xúc động, vì đã có lỗi với bố mẹ (chứ không như mặt mình bây h, phởn không chịu được). Mẹ em có hỏi mình một câu: “sao mọi người lại xúc động thế con?”. Mình trả lời luôn: “đó là điều kì diệu của khóa học!!!
” Yeah! Ba ngày, 3 ngày là quá đủ để mình học các kiến thức cần trang bị cho mình và cũng đủ cho mình để coi nơi này là một trong nhưng ngôi nhà của mình, đủ cho mình coi mỗi người trong nơi đây đều là những anh chị em của mình. Nhưng ba ngày trôi qua nhanh quá. Nó làm mình thấy tiếc. Tiếc vì ngày đầu tiên mình đã không tham gia 100% (mặc dù đã được cảnh báo trước)
Khi ba ngày trôi qua, tuần đầu tiên với mình như một gáo nước lạnh, nào là thi trượt, điểm kém. Và lúc đó chính là lúc mà mình vận dụng cái gì mà Mình đã học ở TTG. Mình đã không buồn vì mình biết rằng “Lựa chọn có hệ quả của nó”, mình biết rằng mình đã không học kĩ và hậu quả là thế. Mình cũng rất cảm ơn các coach và các bạn cử nhân đã động viên mình. Mình đã gặp nhiều thử thách và mình cũng đôi lần cảm thấy rất buồn về điều đó. Và khi mình buồn thì đầu mình lại xuất hiện những dòng suy nghĩ có phần kích đểu chính mình
: trời ạ sao mình lại có thể dừng lại để buồn như thế này, xem các cử nhân khác xem, mình có xứng đáng ko, mình định trở thành 2% trong số những người bỏ cuộc ư??? Nhục lắm, chẳng nhẽ mình lại tiếp tục quay về cái con người “bình thường” trước kia à (ặc ặc). Bọn bạn thì lại hỏi: Sao lại chăm đột xuất thế? Mình tự tin nói: Không phải đột xuất nữa đâu vì tớ tài giỏi
Và cứ như thế, mình tiếp tục tiến lên, tiếp tục hành trình trên con đường khẳng định mình tài giỏi (mặc dù đã là cử nhân TTG) để đến một ngày có người nói: xem con bé kia kìa, nó là cử nhân tôi tài giỏi đấy, thấy nó pro chưa, mình phải học khóa học ấy mới được. Chỉ cần nghĩ những giờ phút đó mà mình thấy phởn
). Mình cũng phải thành công để xóa bỏ cách ánh mắt hoài nghi về khóa học và về mình nữa. Và một trong những người đã bị thuyết phục hoàn toàn đó là mẹ mình. Ta da…Yeah! Tiến về phía trước. Bây h, mình sẽ chẳng cần phải ghen tỵ với ai cả, vì mình là chính mình, mình biết mình sẽ làm được, mình biết là mình sẽ thành công và vì mình biết rằng: Chúng ta được sinh ra để sống chứ không phải để tồn tại, để thành công chứ không phải chịu thất bại. Và nếu mình quay trở lại là người bình hường như mình từng nghĩ thì cuộc sống của mình sẽ tẻ nhạt chẳng khác gì suy nghĩ của ngốc nghếch ấy. Mình sẽ chẳng khác nào là người: Sống chỉ là để chờ đợi cái chết….Không…
Vì mình biết rằng: mỗi chúng ta chỉ được sống có một lần, hãy sống thế nào cho có ý nghĩa, sống thế nào để người ta biết rằng mình là một người hùng, người tài giỏi, và là một người đặc biệt !!!
Và đó chính là lựa chọn của mình.









! Lúc nào rảnh bạn online yahoo nhé hehe ! Nick mình bạn add rồi đó hehe ! Đố bạn biết mình là ai
(xem pro5 của mình là biết hehe ) à mà bạn có thi coach không? nếu có thi thì CN mình lại gặp bạn ! 






Anh không biết em, mà càng không biết em có bít anh hông nhưng điều đó không quan trọng bởi khi nghe câu





















